TUYỂN TẬP THƠ NGÀNH KHÍ TƯỢNG THỦY VĂN & HẢI DƯƠNG HỌC 

1. ÔI, NHỮNG DÒNG SÔNG
Tác giả: PGS.TS. NGƯT. Nguyễn Thanh Sơn – Trưởng Khoa KTTV&HDH, Trường ĐH KHTN, ĐHQGHN
Nhà thủy văn gắn với những dòng sông
Với cuộc sống không ngừng tuôn chảy
Vượt ghềnh thác đưa mưa nguồn gió bể
Bắt nhịp hòa vào biển cả mênh mông
Ôi mến yêu sao những áng cầu vồng
Những gợn sóng lăn tăn trên mặt nước
Cứ tuôn chảy và hướng về phía trước
Không ngại hiểm nguy, không đổi thay lòng
Có những khi sông chẳng chịu hài lòng
Sông giận giữ trong phong ba bão tố
Sông lại ngầu lên tràn đầy sắc đỏ
Tải nặng phù sa nuôi dưỡng con người
Giữa đất trời và sóng nước buông trôi
Sông chung thủy với cuộc đời dâu bể
Sông chở che bao đời, bao thế hệ
Bản tình ca êm ái giữa đời thường
Những con sông chảy khắp muôn phương
Khi hiền hòa, khi sóng gầm giận dữ
Vẫn yêu thương như chính cuộc đời
Đơn giản mà, thương thế Sông ơi
(Viết ngày 14 tháng 3 năm 2019
Hướng về Ngày nước thế giới và Ngày khí tượng thế giới)
2. KHÍ TƯỢNG CA
Tác giả: PGS.TS. NGƯT. Nguyễn Thanh Sơn – Trưởng Khoa KTTV&HDH, Trường ĐH KHTN, ĐHQGHN
Thầy trò “khí tượng” lạ lắm cơ
Gặp nhau là tính chuyện “mây, mưa”
Trò liếc mắt nhanh lòa “ánh chớp”
Thầy ngóng tai nghe “sét bão dông”
Một chút mơn man làn “gió” nhẹ
Thoạt đâu “lốc tố” nổi đùng đùng
“Nắng” sớm “sương” mai người se lạnh
“Dự báo” đất trời cõi mông lung
3. THỦY VĂN CA
Tác giả: ThS. Đoàn Thúy Quỳnh, GV Trường ĐHNN, ĐHQGHN
Em yêu anh yêu dòng sông cổ tích
“Khúc sông nào em cũng nhớ về anh”
Khúc thượng nguồn dữ dội tuổi xanh
Tung bọt trắng nước thành dòng cuộn chảy
Khúc đồng bằng trong em đã thấy
Sóng lặng dần lòng sông xói mòn hơn
Sông trưởng thành nước thôi không giận hờn
Khúc cong đã bắt đầu hiện rõ
Khúc cửa biển điềm nhiên con sóng ngỏ
Nước êm đềm giảm sắc đỏ phù sa
Khi giờ đây sông đã sang tuổi già
Dòng nước chảy chậm dần ra biển cả.
4. THỦY VĂN CA
(Phiên bản 2.0)
Tác giả: PGS.TS. NGƯT. Nguyễn Thanh Sơn – Trưởng Khoa KTTV&HDH, Trường ĐH KHTN, ĐHQGHN
Bản thân anh một nhà thủy văn
Nói nôm na là viết văn về thủy
Vì thế lời thơ không cần suy nghĩ
Như chính mạch nguồn tự nó sinh ra
Ơi con sông nước chảy hiền hòa
Lặng lẽ, âm thầm vượt bao ghềnh thác
Lúc ồn ào, lúc vui cười réo rắt
Như cuộc đời theo dòng nước buông trôi
Có gì đâu mà phải nghĩ sông ơi
Tải nặng phù sa cho bờ thêm bãi
Để cây trồng rồi xanh tươi mãi mãi
Dòng điện em mang sưởi ấm cho đời
Rồi một mai sông về lại biển khơi
Chớ run rẩy vì biển mênh mang thế
Góp nước từ những con sông nhỏ bé
Là nguồn vui cho những đám mây trời
Đừng khép mình và e thẹn sông ơi
Tauluon, 28/3/2019